Cổ nhân dạy: Thả con săn sắt, bắt con cá rô, người làm ăn khôn phải biết chờ cái lợi lớn hơn

Người xưa dùng câu “Thả con săn sắt, bắt con cá rô” để nhắc về sự lựa chọn giữa lợi nhỏ trước mắt và lợi lớn về sau. Trong kinh doanh, không phải lúc nào giữ được cái đang có cũng là khôn ngoan, bởi nhiều cơ hội lớn chỉ đến khi người ta dám bỏ bớt phần lợi nhỏ để đổi lấy dư địa rộng hơn.

Trong kho tàng vốn cổ, có những câu nói rất dân dã nhưng lại chứa đựng tư duy làm ăn sâu sắc. “Thả con săn sắt, bắt con cá rô” là một trong số đó. Nghe qua, câu này chỉ như lời dặn dò về chuyện đánh bắt, nhưng ẩn bên trong là bài học về cách nhìn lợi ích. Người xưa hiểu rằng nếu chỉ chăm chăm giữ lấy phần nhỏ trước mắt, con người rất dễ bỏ lỡ những thứ lớn hơn đang chờ phía sau. Mà trong thương trường, cái khó nhất nhiều khi không phải là kiếm được lợi, mà là biết chọn loại lợi nào đáng để theo đuổi.

co-nhan-day-tha-con-san-sat-bat-con-ca-ro-nguoi-lam-an-khon-phai-biet-cho-cai-loi-lon-hon-1778286292.png
“Thả con săn sắt, bắt con cá rô” không chỉ là câu chuyện của tham vọng, mà còn là câu chuyện của sự tỉnh táo

“Con săn sắt” là thứ nhỏ, dễ thấy, dễ cầm nắm. “Con cá rô” lớn hơn, đáng giá hơn, nhưng muốn có nó thì phải chấp nhận bỏ qua phần nhỏ đang ở ngay trước mắt. Cái khôn của người xưa nằm ở chỗ đó. Họ không dạy con người liều lĩnh đánh đổi tất cả cho một điều chưa chắc chắn. Họ dạy phải biết cân đo đâu là cái lợi ngắn hạn, đâu là giá trị dài hạn, và khi nào nên chấp nhận bỏ cái nhỏ để mở đường cho cái lớn.

Trong kinh doanh hiện đại, bài học này xuất hiện ở rất nhiều quyết định. Có doanh nghiệp chọn giữ biên lợi nhuận trước mắt bằng cách không đầu tư cho công nghệ, không nâng cấp sản phẩm, không mở rộng năng lực vận hành. Trong ngắn hạn, họ có thể vẫn thấy con số lợi nhuận đẹp. Nhưng đến khi thị trường thay đổi, đối thủ đi trước một bước và khách hàng có yêu cầu cao hơn, cái lợi nhỏ từng giữ được lại trở thành cái giá của sự chậm thích nghi. Ngược lại, có những doanh nghiệp chấp nhận hy sinh một phần lợi nhuận trong một giai đoạn để đầu tư cho hệ thống, cho thương hiệu, cho con người, để rồi vài năm sau hưởng trái ngọt lớn hơn nhiều.

Người làm ăn lâu năm thường hiểu rằng không phải đồng lợi nhuận nào cũng giống nhau. Có khoản lời đem lại sự hài lòng tức thì nhưng không bền. Có những khoản đầu tư ban đầu làm đau dòng tiền, nhưng lại tạo ra vị thế vững chắc về sau. Cái khó là trong lúc đứng trước lựa chọn, lợi nhỏ thường rất rõ ràng, còn lợi lớn thì chưa hiện hình. Bởi thế, không ít người bị hút vào phần trước mắt, vì nó dễ đo, dễ chạm, dễ khiến mình thấy an tâm. Trong khi đó, cái lợi lớn hơn lại đòi hỏi thêm tầm nhìn, thêm kiên nhẫn và thêm cả bản lĩnh chấp nhận chờ.

“Thả con săn sắt, bắt con cá rô” vì thế không chỉ là câu chuyện của tham vọng, mà còn là câu chuyện của sự tỉnh táo. Muốn bỏ cái nhỏ, trước hết phải nhìn ra cái lớn có thật hay không. Nếu không có năng lực đánh giá, việc buông bỏ lợi nhỏ có thể trở thành đánh đổi mù quáng. Nhưng nếu chỉ vì sợ mất cái đang có mà không dám chuyển hướng, không dám tái cơ cấu, không dám đầu tư cho tương lai, doanh nghiệp cũng dễ bị kẹt trong vùng an toàn chật hẹp của mình.

Thương trường cho thấy rất rõ điều đó. Có những doanh nghiệp một thời ăn nên làm ra nhờ một mô hình cũ, một sản phẩm cũ, một cách bán hàng cũ. Vì lợi nhuận vẫn còn, họ không muốn thay đổi. Họ ngại bỏ phần doanh thu quen thuộc để thử một hướng mới chưa chắc chắn. Nhưng khi thị trường xoay trục, chính phần lợi nhỏ từng níu họ lại lại khiến họ chậm chân trước đối thủ. Cái đáng tiếc là không phải họ không nhìn thấy xu hướng, mà là họ không nỡ buông thứ đang nuôi sống mình ở hiện tại.

Bài học này cũng đúng với chuyện chọn khách hàng, chọn thị trường và chọn chiến lược tăng trưởng. Có những công ty giữ quá chặt một nhóm khách hàng nhỏ lẻ, lợi nhuận trước mắt tốt nhưng không chịu đầu tư để bước vào phân khúc lớn hơn. Có những đơn vị mải khai thác những thương vụ ngắn hạn mà quên xây dựng thương hiệu dài hạn. Có những người kinh doanh quá yêu cảm giác bán nhanh, quay vòng nhanh, nên không dành thời gian cho những việc chậm nhưng tạo nền móng. Kết quả là họ luôn bận rộn, luôn có doanh thu, nhưng cơ đồ lại khó lớn.

Trong đầu tư, câu nói này cũng mang nhiều ý nghĩa. Không ít nhà đầu tư quen chốt lời rất sớm chỉ vì sợ mất phần đang có. Họ giữ tâm lý “có lãi là bán”, tưởng vậy là chắc ăn, nhưng lại nhiều lần bỏ lỡ cơ hội đi cùng một doanh nghiệp tốt trong cả chu kỳ dài hơn. Dĩ nhiên, không ai có thể giữ mọi khoản đầu tư đến cùng. Nhưng nếu chỉ chăm chăm giữ cái lợi nhỏ và không đủ kiên nhẫn với giá trị lớn hơn, rất khó tạo nên thành quả đáng kể. Thị trường chứng khoán nhiều khi không thiếu cơ hội, chỉ thiếu những người đủ bản lĩnh để chờ đúng phần thưởng lớn hơn thay vì vội hài lòng với một khoản lãi mỏng.

Người xưa cũng kín đáo nhắc rằng cái lợi lớn hơn thường không đến từ lòng tham đơn thuần. Nó đến từ khả năng nhìn xa hơn phần lợi trước mắt. Thả “con săn sắt” không phải vì chê cái nhỏ, mà vì hiểu cái nhỏ ấy nếu cứ giữ mãi thì sẽ cản tay mình trước mục tiêu lớn hơn. Đây là một khác biệt rất quan trọng. Người khôn ngoan không coi thường lợi nhỏ, nhưng cũng không để mình bị khóa chặt bởi lợi nhỏ. Họ hiểu rằng có những lúc cần thu về nhanh, nhưng cũng có những lúc phải biết nới tay để đổi lấy khoảng rộng lớn hơn.

Ngẫm cho cùng, câu vốn cổ này là một lời dặn rất hợp với thương trường hôm nay. Trong một môi trường mà áp lực kết quả ngắn hạn luôn đè nặng, con người càng dễ bị hút vào những gì đo được ngay lập tức. Nhưng cơ đồ bền vững ít khi chỉ được xây bằng những khoản lời nhỏ nhặt gom lại một cách bản năng. Nó cần những quyết định biết chọn, biết bỏ và biết chờ.

“Thả con săn sắt, bắt con cá rô” vì thế không phải lời khuyên đánh cược, mà là bài học về tư duy lợi ích dài hạn. Người làm ăn giỏi không nhất thiết là người giành được mọi món lợi nhỏ xuất hiện trước mắt. Nhiều khi, họ là người dám bỏ qua một phần dễ lấy để tập trung vào thứ đáng giá hơn nhiều lần. Cái khó không nằm ở chuyện nhìn thấy cơ hội lớn, mà ở chỗ có đủ tỉnh táo để không bị lợi nhỏ níu chân. Người xưa nói ít mà sâu là vì vậy.

Theo Kinhtechungkhoan.vn